Mẹ hay con stress!

Đôi khi không hiểu tại sao chúng ta lại stress

STRESS CỦA MẸ HAY STRESS CỦA CON?

Đôi khi không hiểu tại sao chúng ta phải stress.

Nhất là cái việc ăn uống của con. Đi ra đường thấy các bà các mẹ, cứ bất chấp những tiếng gào khóc của con để cố nhồi vào miệng con được thìa nào hay thìa đó.
Nhìn bọn trẻ khóc đến đỏ mắt tía tai lên, gào thét trong bất lực mà những thìa bột cháo vẫn cứ đến tới tấp.
Còn tranh thủ lúc nó khóc há mồm để nhét cái thìa vào.

Mọi người đang nghĩ gì vậy? Mẹ stress vì con không ăn. Vì vậy mẹ đem tất cả những nỗi niềm ức chế đó đổ lên người con à?. Mẹ chỉ cần giải tỏa được cái stress của mình, để mình yên tâm và nhẹ lòng vì con được ăn no. Còn đâu đếch cần quan tâm con mình nó stress, ức chế đến mức nào à?

Đừng nghĩ con t ăn tốt mà t nói hay. Cả nửa năm trời nó ăn đc 1 tẹo t vẫn cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, chưa bao giờ t gây đến cho con sự ức chế.
Mồm là của con, dạ dày là của con. Mẹ không có quyền ép con phải làm những gì mà con không muốn.

Mọi người thương con t vì con t bị ăn ít, bị nhịn đói, bị nhẹ cân. Nhưng t lại thấy những đứa trẻ bị đè ra nhét ăn trong nước mắt ấy thật sự tội nghiệp.

Nó không ăn thì thôi, không ăn thì nhịn. Tại sao ta phải sợ nó đói trong khi nó không hề thấy đói? Tại sao ta phải bằng mọi giá nhét vào dạ dày của nó cái gì đấy?

Đừng giả danh yêu thương để tổn thương con nữa. Mẹ cứ thử nghĩ xem. Mình không muốn làm cái gì đó, mà ông bà cứ đè ra bắt mình phải làm theo ý ông bà, vì ông bà cho rằng điều đó tốt cho chúng ta. Vậy ta có tổn thương không? Có ức chế không?

Ép con ăn, đó không phải là sự yêu thương. Đó là sự ích kỷ, chuyên quyền độc đoán của người nuôi dạy con.

Nhỏ thì ép ăn, ép cân. Lớn thì ép học, ép thành tích. Lớn tí nữa thì ép theo nghề này nghiệp nọ. Rồi to đầu trưởng thành vẫn ép nó lấy vợ này vợ kia vì nghĩ rằng tốt cho con.
Lúc nào cũng nghĩ con còn nhỏ, con không biết suy nghĩ, thích suy nghĩ và áp đặt 1 cách thô bạo cái mình muốn cho con. QUÁ ÍCH KỶ.

Nhà Tea đi ra đường gặp cảnh đấy, 2 vợ chồng chỉ biết nhìn nhau cười khổ. Chả biết phải nói sao nữa. Mon nhìn thấy bạn khóc thét lên cũng sợ quay sang ôm mẹ khóc.

Nếu mẹ nghĩ cái gì đó là tốt. Thì hãy định hướng cho con 1 cách nhẹ nhàng vui vẻ trên nền tảng tôn trọng con. Hãy bày tỏ quan điểm của mình về vấn đề đó. Tại sao nó tốt? Nó tốt như thế nào?. Rồi tất cả quyết định còn lại là tùy thuộc vào lựa chọn của con. Chứ không phải mẹ thấy tốt là nhét đầu con đi theo cái tốt của mẹ.

Túm váy lại là mẹ không hiểu con, mẹ không hiểu con muốn gì. Kể cả con thiếu chất nên biếng ăn nhiều khi mẹ cũng không hiểu, mà chỉ chăm chăm ép con ăn bằng được. Chả cần biết cảm giác của con lúc đó ra sao.

Yêu thương không đúng cách chỉ làm mọi thứ trở nên tồi tệ hơn, khiến con sợ hãi, thậm chí sinh ra tâm lý phản kháng của con mà thôi.

Đúng là làm cha mẹ cũng phải học. Phải học rất nhiều là đằng khác. 🤓