Ông vua bi thảm của Việt Nam, trị vì vỏn vẹn 3 ngày rồi bị bỏ đói đến chết

Cuộc đời đầy bi kịch của vị vua Việt Nam chết đói sau ba ngày lên ngôi, an táng cùng người ăn mày.

Trong 13 vị vua triều Nguyễn, vua Dục Đức là vị vua có số phận bi thảm nhất khi tại vị chỉ có ba ngày rồi bị bỏ đói đến chết.

Vua Dục Đức là vị vua thứ 5 của triều Nguyễn tên thật là Nguyễn Phúc Ưng Ái sau đổi thành Nguyễn Phúc Ưng Chân. Trước đó vua Tự Đức vì bị mắc bệnh từ nhỏ nên cơ thể gầy yếu, dù có hơn 300 bà vợ, nhưng ông không có con, đành phải nhận Dục Đức làm con nuôi.

Dục Đức là con của Thoại Thái vương Nguyễn Phúc Hồng Y và bà Trần thị Nga. Năm 17 tuổi ông được nhận làm con nuôi của vua.

Theo tài liệu triều Nguyễn để lại, trong số 3 người con nuôi của mình, Nguyễn Phúc Ưng Đăng mới là người con được vua Tự Đức yêu quý nhất.

Tuy nhiên lúc ông sắp mất, Ưng Đăng còn quá nhỏ, tình hình đất nước rối ren nên buộc phải chọn người trưởng thành là Ưng Chân chăm lo chính sự. Năm 1883, khi bệnh đã an nguy, nhà vua gọi ba phụ chính đại thần là Trần Tiễn Thành, Nguyễn Văn Tường và Tôn Thất Thuyết đến thảo chiếu nhường ngôi.

Trong chiếu có đoạn viết phê bình tính nết của Dục Đức như sau: ” Ưng chân tuy từ lâu đã trưởng thành nhưng vì có tật ở mắt nên hành vi mờ ám. Sợ sau này thiếu sáng suốt tính lại hiếu dâm cũng là điều chẳng tốt chưa chắc đã đảm đương được việc nước, mà nước có vua lớn tuổi là điều may cho xã tắc, nếu bỏ đi biết làm sao đây”.

Ba quan phụ chính xin vua bỏ đoạn kế tính xấu của tân vương, nhưng vua Tự Đức cho rằng viết như thế để quân vương tự biết kiểm điểm tu tỉnh.

Sau khi vua Tự Đức băng hà, Nguyễn Phúc Ưng Chân lên ngôi kế vị ngày 19/07/1883. Vốn là người dị tật ở mắt, lại mắc một số trọng tội trước đó nên lúc làm lễ lên ngôi, vua sai Trần Tiến Thành đọc lướt một số đoạn “không cần thiết”

Trần Tiễn Thành nghe theo đọc lướt qua nhưng bị Tôn Thất Thuyết và Nguyễn Văn Tường ngăn lại và yêu cầu người khác đọc thay. Sau đó, Trần Tiễn Thành bị truy tội làm giả di chiếu và bị luận tội nặng. Đúng ba ngày sau, 2 phụ chính còn lại đã dâng biểu lên Thái hoàng Thái hậu Từ Dx vạch ra 4 tội của nhà vua Dục Đức xin phế truất bao gồm: muốn sửa di chiếu của vua cha, có đại tang mà mặc áo màu, tự tiện đưa giáo sĩ vào Hoàng thành, thông dâm với cung nữa của cha.

Sau khi nhận được sự chấp thuận của Thái hoàng thái hậu, vua Dục Đức bị phế truất và tống giam vào ngục tối chỉ sau 3 ngày nối ngôi. Ông không được cho ăn uống gì, có người cai ngục tốt bụng đã dấp ướt khăn đưa cho ông để ông vắt nước uống. Nhưng sau đó 3 tháng vua Dục Đức chết do đói, nhưng người ta lại truyền ra ngoài là ông tuyệt thực mà chết. Hai người lính bó thi thể của ông trong một chiếc chiếu rách rồi mang đi chôn trong một ngày mưa gió., nhưng đến đầu làng An Cựu ở ngoại thành Huế thì dây bị đứt, xác vua rơi xuống cạnh khe nước nông. Người ta tin rằng, ông đã tự chọn nơi yên nghỉ của mình tại đó nên chôn cất qua loa cho xong. Vì không được chăm sóc ngôi mộ dần lụi tàn thành đất bằng và chẳng ai nhớ đó là nơi an nghỉ của vua.

Không lâu sau đó, có một ông lão ăn mày bị kiệt sức mà chết gục trên nấm mộ vua. Người dân địa phương vì không biết mà chôn người ăn mày ngay trên mộ vua. Sau này con vua Dục Đức là vua Thành Thái lên ngôi, liền tìm lại mộ theo lời chỉ dẫn của người dân. Nhưng khi cải táng lại thấy có hai bộ xương nên đành lấp đất lại cho xây lăng mộ vào đầu năm 1890 và đặt tên là AN Lăng. Đó là lăng mộ chứa cả thi hài của ông vua xấu số và lão ăn mày